Năm nay tôi 35 tuổi. Trong mắt nhiều người, tôi có một gia đình hạnh phúc, kiểu mẫu. Chồng là trưởng phòng của một công ty lớn, kinh tế ổn định, hai đứa con đủ nếp đủ tẻ và một căn chung cư khang trang giữa thành phố.
Nhưng vỏ bọc hoàn hảo ấy đã vỡ vụn vào một buổi chiều muộn, khi một cô gái trẻ tìm đến tận nhà và bình thản thông báo: “Em đang mang thai con của chồng chị”. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đau đớn nhận ra mình đang phải nếm trải đúng nỗi đau mà tôi từng gieo cho người đàn bà khác cách đây 8 năm.
“Kịch bản” cũ được tái hiện
Hôm đó là cuối tuần, tôi đang chuẩn bị cơm tối thì có người đến tìm. Đứng trước cửa là một cô gái còn khá trẻ, ăn mặc lịch sự, gương mặt bình tĩnh đến lạ. Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi nhẹ nhàng nói mình đang mang thai con của chồng tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi gần như chết lặng. Tôi quay sang nhìn chồng mình, hy vọng anh sẽ phủ nhận hoặc giải thích điều gì đó. Nhưng anh chỉ kéo tôi vào phòng riêng rồi bảo rằng anh sẽ tự giải quyết mọi chuyện, mong tôi bình tĩnh vì anh không muốn mất gia đình này.
Nghe những lời hứa hẹn sáo rỗng của chồng, một nỗi cay đắng trào dâng trong lòng khi tôi nhận ra kịch bản này... sao mà quen thuộc đến vậy. Quen đến mức nó ám ảnh tôi, vì chính tôi là người đã viết ra kịch bản đó cách đây 8 năm trước.
Tôi từng tâm cơ lên kế hoạch để chiếm lấy anh
Tám năm trước, tôi cũng từng là người chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác.
Khi ấy tôi mới 27 tuổi, làm cùng công ty với chồng hiện tại. Anh hơn tôi 15 tuổi, từng trải, thành đạt và rất biết cách khiến phụ nữ rung động.
Ban đầu, tôi biết anh đã có gia đình nên vẫn cố giữ khoảng cách. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng bị cuốn vào sự ga lăng và những lời nói đường mật của anh. Thậm chí, anh bảo mình không còn tình cảm với vợ, cả hai chỉ đang cố gắng vì đứa con. Chỉ khi ở bên tôi, anh mới cảm thấy thoải mái và hạnh phúc.
Tuổi trẻ bồng bột cùng sự kiêu hãnh của một cô gái được người đàn ông thành đạt theo đuổi đã che mờ lý trí của tôi. Tôi bất chấp lao vào cuộc tình vụng trộm đó như một con thiêu thân.
Càng yêu, tôi càng không chấp nhận việc mình chỉ mãi làm cái bóng trong bóng tối. Tôi muốn có danh phận, muốn người đàn ông đó hoàn toàn thuộc về mình.
Và rồi tôi cố tình “gài bẫy” anh để bản thân mang thai. Ngày cầm que thử thai 2 vạch trên tay, tôi không một chút sợ hãi. Tôi dùng đứa con làm vũ khí, đường hoàng hẹn gặp người vợ cũ của anh. Tôi không nhớ rõ mình đã nói những gì, chỉ nhớ ánh mắt đau đớn, bất lực và nụ cười nửa miệng chua chát của chị ấy khi quyết định ký đơn ly hôn, nhường lại vị trí “chính thất” cho tôi.
Khi chị ký đơn ly hôn, tôi từng nghĩ mình là người chiến thắng. Tôi ngây thơ tin rằng tình yêu của mình đủ lớn để khiến một người đàn ông thay đổi.
Bản tính của kẻ trăng hoa
Khi về chung một nhà, tôi mới thấm thía nỗi bi ai mà người vợ cũ của anh đã phải trải qua. Hàng tháng, anh đưa tôi 15 triệu để lo sinh hoạt phí cho cả gia đình. Trông thì có vẻ trách nhiệm, nhưng ở đất thành phố này, số tiền đó chẳng thấm tháp vào đâu.
Phần lớn kinh tế trong nhà vẫn do tôi tự xoay xở. Bởi anh còn bận chu cấp cho đứa con riêng với vợ cũ, bận những mối quan hệ xã hội và... bận thả thính.
Chồng tôi là kiểu đàn ông thích được phụ nữ chú ý. Anh giỏi ăn nói, có tiền và có quyền. Dù đã ngoài 50 tuổi, cái tính trăng hoa, thích chinh phục của anh chưa bao giờ thay đổi.
Anh đã từng phũ phàng bỏ người vợ tào khang để đến với tôi, thì hôm nay, khi gặp một đối tượng trẻ hơn, mới lạ hơn, chuyện anh tiếp tục phản bội chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ khác là lần này, tôi đang ngồi ở vị trí của người vợ bị cắm sừng, phải đối diện với “kẻ thứ ba” đang mang trong bụng giọt máu của chồng mình.
Sự thức tỉnh muộn màng và cái giá đắt phải trả
Những ngày qua, tôi sống như một cái xác không hồn. Tôi không ăn, không ngủ, lầm lũi đi ra đi vào. Tôi uất hận, tôi muốn cào xé, muốn kéo tất cả xuống địa ngục. Nhưng rồi tôi nhận ra, mình không có tư cách để làm điều đó.
Nếu tôi làm ầm lên, anh sẽ chẳng ngại ngần mà ném vào mặt tôi những lời cay độc nhất: “Cô thì tốt đẹp gì? Ngày xưa cô cũng dùng bụng bầu để ép tôi ly hôn vợ cơ mà? Giờ cô lấy quyền gì mà trách móc?”.
Chỉ cần nghĩ đến câu nói đó, mọi sự kháng cự trong tôi đều sụp đổ. Anh biết rõ điểm yếu của tôi.
Chồng tôi nói sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Nhưng tôi hiểu bản chất con người anh hơn ai hết. Một gã đàn ông tham lam luôn muốn giữ mọi thứ trong tay.
Anh có thể dùng tiền và miệng lưỡi để dỗ ngọt cô gái kia phá thai, giữ gia đình này. Hoặc anh sẽ mua nhà, rồi chạy qua chạy lại giữa hai người đàn bà. Tôi làm vợ lớn, cô ta làm vợ bé. Dù kết quả thế nào, người tổn thương nhất vẫn là những đứa trẻ.
Tôi từng hả hê vì cướp được anh từ tay người khác, để rồi giờ đây phải nơm nớp lo sợ “kịch bản” cũ lặp lại. Người ta thường hay nói về “nhân quả”. Trước đây tôi không tin. Tôi luôn nghĩ hạnh phúc là do mình tự giành lấy. Nhưng khi bị kịch xảy ra với mình, tôi mới hiểu quy luật vay - trả ở đời là có thật.
Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao. Hiện tại tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện ly hôn vì các con còn quá nhỏ. Chúng cần một người bố, cần có một gia đình trọn vẹn để trưởng thành.
Nhưng sau tất cả, tôi hiểu một điều: Không có hạnh phúc nào thật sự bền vững nếu nó được xây dựng trên nỗi đau của người khác. Và cũng đừng bao giờ tin rằng, mình đủ đặc biệt để thay đổi một người đàn ông vốn đã quen thói trăng hoa. Bởi đến cuối cùng, người tổn thương nhiều nhất lại chính mình.
Đừng quên theo dõi chuyên mục Tâm sự của voh.com.vn để cập nhật những câu chuyện mới nhất, hấp dẫn nhất.



